Thơ
đoàn văn liêm 
bài tình cho ca nữ ấy
nắng, nắng lớn
hãy dậy thôi em
nửa cốc em đã sứa
cơn phiện tôi sớm gầy
tôi gối đầu lên cánh tay nầy
cánh tay sao nỏng na
cánh tay cười sáng má mặt trời
cho mặt trời, mặt trời, mặt trời thêm đỏ ối
carmin 58 hay vermeil 34
môi tôi gay tôi say từng bước tới chới với
tôi cũng đang muốn cuộn mình ngủ vùi
một giấc cho riêng tôi
không lấp loá, không chập chờn
một giấc thật hài lòng
một giấc không còn mình
một giấc không còn ai
hãy dậy thôi em
đừng ngủ nướng
dù cơn mơ êm ái hãy còn dặt dìu
bên kia đồi
bão trốn
nhanh nhanh lên em
chúng mình lang thang nghe gió hẩy
khanh khanh ai nâng con đường kia lên cao
đi thôi, đi thôi em nhé
lắc rắc mùa lá khô khiến bầu trời nào co
tôi nhốt lại lửa hồng
rủ rê em về chơi với nắng
bầu trời nào rụng cho mê man ta tuyệt vời
tôi gọi lớn em về vui với tôi
thức dậy em ơi
sao em mãi
bồng bềnh giữa hai đầu sâu thẳm
sao em lăng quăng
bỏ tôi ngơ ngác bên nầy phố phường
nhập nhoạng đêm qua tôi nghe tiếng súng
rượu tuy chưa chua
nhớ nhung bâng quơ đã chui vào sa mù
dường như tôi ngồi lặng
rất lâu dưới sao thưa
tôi đếm thầm từng giọt sương bùi ngùi
chiến cuộc, trong lòng người, chưa dứt
chiến cuộc, trong lòng tôi, không rõ nghĩa
ước gì hôm qua hôm nay tôi không gặp em
ước gì năm mươi năm sau em lớn khôn thêm
cho em hôm qua hôm nay khỏi phải nôn thanh xuân vào mặt cuộc đời
áo kim tuyến lấp lánh
sau mỗi bài hát
lại ba ngàn tiếng vỗ tay
ước gì đêm nay em vắng xa thật là xa
tủm tỉm cười
vĩnh viễn
trong lòng mọi người
cho tôi có thể hỡi lòng gọi tên em từng giờ trong bóng đêm ngời
em ơi
có cái gì loang loáng trên cao kia
đẹp hoang như tạp sắc
giữa vòm đen
cho nên máu thương khó ộc ướt đỏ vạt áo
mặn và cay
ước gì đêm nay em qua đời
tôi nói cho em nghe nhé
nước mắt chó mèo lại ứa thêm thôi
chữ nghĩa gầm giường kỹ nữ
những cây đinh rỉ sét
thối tha quan tài mục
gỗ vàng tâm vỡ toạc
còn nghĩ được gì
còn mong đợi gì
cho em hay cho tôi
thức dậy đi chơi thôi em ơi
đừng để cho tôi kéo dài cơn lẻ loi
đừng để tôi buồn chấy như quả dưa nâu nẫu dầm mưa
kẹo mạch nha đâu
sao nỡ lãng
nhang nhác đòng đòng
cơn say nầy ôi quá thừa mứa quá dịu dàng
em say hay tôi say hay em say rồi tôi mới say
chiếu chăn
lững đững
nói năng đồng bóng
hôm nay còn hè hay đã sang thu
trẻ chơi bóng rổ trong cul-de-sac
mùa mưa ai
ngày thứ mấy
nắng, nắng, ơi em thức dậy
từ ngữ biến màu tôi đuối trong lời
8-2008
khúc nhỏ cho người
1.
ha em
ba năm hàm hồ ta nhớ người
ba mươi năm bồi hồi
ta giết ta
tim ta ghi nhớ những điều có thật
tim ta ghi nhớ cả những chuyện bịa đặt
huỳnh đàn
thiên lý
bàn tay trên trán mỏng
nụ cười xa
hè phố bỏng
áo hoa phất phới
nàng tiên bên kia trời
chết đi chiều hôm qua
2.
ta ngẩng cao đầu ngửi gió tình cờ
gió từ đâu, tóc dạt về đâu
mãi heo hút
xuân thì tro bụi
sao cứ se se mãi
mùi của một cánh môi đã cũ
bỏ quên bên chòi hoang
giọt vang buồn trong đáy chai
ngây ngây ngầm sữa vữa
vang ve ve ca
triều bạch dương
3.
ha em ẩn náu
muôn nghìn em, vàng vọt mái hiên
triều bạch dương
lừng lẫy dội tà dương
ta muốn gửi một cái hôn trầm cho thời si cuồng
ta mang vải liệm về may áo khoác
cho bớt chút rét buốt
mùa tuyết khô
mắt ai không thèm lửa
dù trí nhớ ta cuối cùng phải loãng
dù ba năm ngắn ngủi
của trăm năm năm hơi dài
tình còm
tắm mát con sông thăm thẳm
4.
con sông thông minh thôi đổ về nguồn lặng lẽ
con sông nhíu mày nghe gió nghe mưa
những ngày em
của tuổi thánh thần xưa
con sông xanh xao vui vẻ reo hò
những ngày em
băng đồng hoa cỏ
trong lòng ta một thời em nhảy múa
bàn chân em, trắng
bàn chân em, điêng điếng
điệu nhạc nào, em, thoăn thoắt
trong mênh mông
lòng ta
ào ạt
boston
những ngày cuối cùng
thơm, chói chang
5.
ha em
dù nắng hay mưa
ta ra khỏi nhà không đội mũ
ta ngẩng cao đầu đợi gió tình cờ
11-2008
tâm sự vặt 4
hôm nay tôi mở toang cửa
bước quanh quẩn
trong gian nhà trống rỗng
gian nhà trống thật là trống
đi hai trăm năm
đụng vào hư không
cả người ê ẩm
hôm nay tôi đi quanh quẩn
trong gian nhà trống rỗng
trống như khoảng cách giữa những vì sao
trống như khoảng cách giữa những con người
trống
trống giấy từng trang không có chữ
một cái chấm lạc lõng dường như là có
một hơi thở thu nhỏ
cái bàn lặng lẽ
ôm
trang giấy rộng
như trời vô độ
nhốt không kín một người
suốt đêm không ngủ
không biết nói gì
không biết làm gì
một mình
trong gian nhà
bốn tường gương phẳng
đông đọng bắc băng tuôn chảy một giòng
lạnh buốt cho một người
giăng buồm
phơi hoài không khô ý nghĩ
giương mắt ngó gương
giật mình mình thấy đôi mắt của mình vô cớ lệ nhoà
phút chốc trơ
trống như gian nhà
trống
3-2008
_____________________________________________________________________

About this entry
You’re currently reading “Thơ,” an entry on PHAN THANH GIẢN-ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN THƠ, CALGARY, CANADA
- Published:
- 03.13.09 / 9pm
- Category:
- Tin tức bài vở mới cập nhật, Văn học, nghệ thuật
Comments are closed
Comments are currently closed on this entry.