THƠ “HƠN BỐN MƯƠI NĂM…”
HƠN BỐN MƯƠI NĂM
CHÚNG CON RỜI XA TRƯỜNG MẸ
THƠ
HUYỀN VÂN THANH
(cựu SVSQ/TB khoá 5/68 – ĐĐ 57)
Hơn bốn mươi năm chúng con rời xa trường Mẹ
Hơn bốn mươi năm bao dâu bể cuộc đời
Ách nước tai trời giăng bủa Mẹ hiền ơi…
Những đứa con năm xưa đã trôi vào muôn ngã.
Mẹ đã trang bị cho chúng con lòng son chí cả
Ngẩng mặt trước quân thù – không ngại sợ điều chi
Mỗi chúng con đều hiểu rõ “CƯ AN TƯ NGUY”
Đều khắc sâu “TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM”.
Nên mang màu dây biểu chương “ANH DŨNH BỘI TINH” – Mẹ trao
Chúng con hãnh diện nhận – khi rời xa đồi Tăng Nhơn Phú.
Một ngàn bảy trăm năm mươi hai đứa con của Mẹ
[Tung ra khỏi KBC 4100
Từ ngày 25 tháng giêng năm Sáu Mươi Chín]
Có mặt mọi nơi khắp bốn vùng chiến thuật – vùng biển – vùng trời
Các quân binh chủng, ngành nghề, các Sư đoàn, Tiểu khu…
Chúng con đã mang niềm kiêu hãnh là những đứa con trường Mẹ
Xông ra chiến trường.
Trong làn tên mũi đạn.
Giáp mặt quân thù.
Chưa bao giờ hãi sợ.
Bởi cuộc chiến trong lằn ranh nghiệt ngã
Khó phân rõ bạn – thù
Khi giành lấy từng tấc đất, cánh đồng
Khi giành lấy từng bờ kinh, dòng suối
Khi giành lấy từng ngọn đồi, rừng núi
Khi gìn giữ hải đảo biển khơi
Khi bảo vệ không phận bầu trời
Đồng đội chúng con chạm trán biết bao nguy hiểm
Đã có người vĩnh viễn nằm xuống lòng đất quê hương
Đã có người bỏ lại phần thân thể – sống đời tàn phế.
Khi cuộc đổi đời tháng Tư bảy mươi lăm oan khiên – máu lệ
Đồng đội chúng con cay đắng ngập lòng
Đã có người tự sát với non sông
Đã có nhiều người vào gông cùm nhục nhã
Đã có người chết trong trại giam nghiệt ngã
Đã có người vượt biên vượt biển tìm tự do
Đã có người đến nơi – đã có người thua cuộc
Đau xót – buồn vui… thân phận con người!
Chúng con không thể làm được đầy đủ thống kê
Những bạn đồng khoá của mình bao nhiêu người còn, người mất?
Bao nhiêu người đang sống trong đói nghèo cùng cực
Tại đất nước quê nhà
Là một trại giam khổng lồ của bạo quyền đảng trị?
Bao nhiêu người lưu vong rải rác khắp năm châu?
Chúng con, nhóm cựu SVSQ khoá 5-68 năm xưa
May mắn còn sống và được dịp gặp gỡ hàn huyên
Ngồi ôn lại kỷ niệm về ngôi Trường Mẹ
Sau hơn bốn mươi năm đã rời xa núm ruột
Bây giờ kề cận bên nhau
Tay bắt mặt mừng
Mà đôi mắt rưng rưng ngấn lệ
Đậm nghĩa đượm tình…
Nhưng trong sâu thẳm cuộc đời
Chúng con chợt nghĩ
Có một chút gì ngậm ngùi, chua xót…
Khi nhìn về Đất Tổ – Quê Cha
Về ngôi trường trên đồi Tăng Nhơn Phú năm xưa
Mình đã rời xa bởi cuộc đổi đời – oan khiên, máu lệ
Mẹ hiền ơi!
Viết vào những ngày cuối tháng Tư
2009
____________________________________


About this entry
You’re currently reading “THƠ “HƠN BỐN MƯƠI NĂM…”,” an entry on PHAN THANH GIẢN-ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN THƠ, CALGARY, CANADA
- Published:
- 04.26.09 / 3pm
- Category:
- Tin tức bài vở mới cập nhật, Văn học, nghệ thuật
Comments are closed
Comments are currently closed on this entry.