THƠ

THƠ
LÊ VĂN HAI
Toronto, Canada
tailieu_ykpicture6

HAI HẠT BỤI (1)

 

Hồi mới quen nhau,

Không giây phút nào mà không nghĩ không nhớ.

YÊU!

Lúc mới cưới,

Tình tươi tình đẹp như hoa mới nở.

VUI!

Ba mươi năm sau,

Thấm đời lao đời nhọc,

Bao nghĩa bao tình

Đồng nhìn về một hướng,

Con cái đứa chướng, đứa ngoan.

MỆT! OẢi!

Bốn mươi năm sau,

Nói câu nào đau câu nấy (2).

KHỔ! CẢI!

Sáu mươi năm sau,

Người đau người ốm,

-Má mấy đâu rồi?!

-Ông là ai vậy ?! (3)

QUÊN !.

Rồi tìm nhau ở những kiếp sau.

Hai đứa trẻ vừa thoạt nhìn nhau

Mà đã biết thương biết mến,

Như đã từng mến từng thương từ bao kiếp nào.

GẶP !


YÊU ! VUI ! MỆT ! KHỔ ! QUÊN ! TÌM !…

Lê Văn Hai

26-1-2006

Phụ chú :

(1) Hằng hà sa số hạt bụi trong không gian vô cùng tận, mà duyên gì 2 hạt bụi lại gặp nhau ?!
(2) Đó là chị Điệp Tân Châu nói hoài : Tuổi càng già sức chịu đựng không còn như lúc trẻ nên « Nói nặng nói nhẹ » mà không kềm được cái miệng, nhưng rồi vẫn cười xòa bỏ qua, bởi nghĩa tình càng già càng sâu đậm.
(3) Ông Bà cụ : Ông Trần, Bà Phạm, tuổi trên 80, ông Trần bị mù mắt, bà Phạm thì yếu chân đi xe lăn. Các con cháu mới gởi ông bà cụ vô cùng một nhà dưỡng lão. Ông ở tấng trên, bà ở tầng dưới, mỗi lần con cháu vô thăm, ông cụ cứ hỏi : – Má mầy đâu rồi ? Con cháu dẩn ông xuống tầng dưới thăm bà cụ, khi đi gần tới bà cụ, con cháu bảo ông đi thẳng tới là nắm được tay Bà cụ, bà cụ nhìn thấy sợ hãi kêu lên : – Ông là ai vậy ! Có lẽ trong tâm tưởng bà cụ người yêu, người chồng mình là chàng thanh niên trẻ tuấn tú, đẹp trai, chớ đâu phải là ông già gầy nhom quờ quạng. Còn trong tâm tưởng ông cụ người vợ, người bạn đời của mình là cô gái trẻ đẹp, dễ thương như ngày nào !!

Trong chuyến đi Canada cuối tháng 4-2009, nhân dịp ghé Toronto, Người Giữ Nhà gặp người bạn học cũ: anh Lê Văn Hai và nghe anh đọc bài thơ trên đây. Xin giới thiệu với bạn đọc để cùng chia xẻ những ngậm ngùi.

_________________________________________

3511719703_736a558bba1yenlabusinesscard211-300x1711


About this entry