THƠ

thơ

nguyên nhung

___________________________________
Chiếc Lá …
TL_deadleaf2

Có đôi khi tôi hỏi mình là ai

Từ đâu đến và còn đi đâu nữa?

Đêm hôm qua chắc ngoài trời nổi gió

Vì sáng nay nhiều chiếc lá vàng rơi


Nhìn lá rơi tôi lại thấy ngậm ngùi

Như đâu đó, vài người thân đã khuất

Đặt bàn tay lên trái tim thổn thức

Những gì qua đi không thấy lại bao giờ


Như trở về vẫn có một dòng sông

Nơi bến cũ, thuyền xưa không còn nữa

Tôi nhìn mãi từng đường cong lá úa

Nghĩ về Cha, về Mẹ, về Anh Em


Đường tôi đi sao chỉ thấy dài thêm

Bao khắc khoải của một đời đã sống

Một nửa đời đã đong đầy nỗi nhớ

Một nửa đời còn lại để lãng quên


Một ngày nào sẽ không nhớ nổi tên

Của những người quen mà mình đã biết


Và như thế …

Lá cũng có một ngày để chết

Cho cành khô lại hé những lộc non

Để cuộc đời sẽ mãi mãi xanh hơn

Thì lá rớt đâu phải điều đáng tiếc


Có một điều, chỉ một điều tôi biết

Khi ngước nhìn theo những áng mây trôi

Một cánh chim đang xoãi cánh chơi vơi

Bay mải miết dường như không biết mỏi


Tôi đã tự trả lời một câu hỏi

Đời vẫn còn đẹp tựa một bài thơ

Có gì đâu, sao ta phải hững hờ ?!!

TaiLieu_deadleaf
Nguyên Nhung

2j2vvqs
b1yenlabusinesscard211-300x171


About this entry