LỄ VU LAN MÙA BÁO HIẾU
HUYỀN VÂN THANH
(Về Nguồn – Tây Đô)

NHÂN MÙA VU LAN BÁO HIẾU
XIN GỞI TẶNG
CHÙM THƠ
VIẾT VỀ MẸ
LGT: Lễ Vu Lan năm 2009 sắp đến. Trang nhà xin trích giới thiệu CHÙM THƠ VIẾT VỀ MẸ của nhà văn Huyền Vân Thanh đã in trong tập thơ “Những chặng đường thơ”, để tặng cho những ai được may mắn đang còn có Mẹ, những hình ảnh trong bài là song thân của nhà văn Huyền Vân Thanh chụp lúc sinh thời. Kính mời quý Thầy Cô và quý Đồng môn, bạn đọc cùng chia sẻ bài CHÙM THƠ VẾT VỀ MẸ dưới đây.
Trang nhà PTGDTDCANADA chân thành cám ơn anh Lê Hoàng Viện đã có nhã ý gởi tặng bài CHÙM THƠ VIẾT VỀ MẸ.
MÀU MÂY BÔNG GÒN
Má năm nay tuổi tám mươi rồi
Tóc bạc trắng như bông gòn chao trong gió
Chiều chiều ngồi bên song cửa
Hướng về đàn cháu trước sân.
Như có làn mây che chắn tầm nhìn
Má im lặng cố hình dung tất cả?
Như đôi tai không còn nghe rõ nữa
Má âm thầm tưởng tượng tiếng đùa vui?
Tám mươi năm Má sống với đời
Nhận tân khổ, dành sướng vui cho con cháu
Gang chân nứt, da nhăn nheo, rướm máu
Bàn tay chai, khô sạm, sần sùi
Lưng gập cong, da mặt trổ đồi mồi
Bao thay đổi dồn lên màu tóc Má.
Giữa màu chiều, cụm bông gòn trắng xoá
Lung linh như truyện thần tiên
Có một điều – Không hiểu phút lặng im
Má có nghĩ về cuộc đời sắp tới?
Hay đang nhớ về dòng sông xuôi chảy
(ngang qua phận mình ròng rã tám mươi năm)?
Với niềm riêng, con không thể nào quên
Hình ảnh Má – Sáng ngời – Kiêu hãnh
Nếu mai kia, Má xa rồi, trống lạnh
Mãi mãi còn đây màu trắng bông gòn
Bởi bên trong cụm tóc ngã màu bông
Là khối óc Má đã trao con cuộc sống…
Houston, 15 tháng 10-1993
MÁ ƠI TẾT NẦY
Kính tặng MÁ tôi và MÁ bạn
những bà MÁ còn diễm phúc sống bên cạnh cháu con
Má ơi cách nửa vòng trái đất
Con biết nghìn trùng chia biệt nhau
Nhưng phải nén lòng lìa tổ quốc
Xa rời núm ruột quặn tim đau.
Phương đó quê nghèo thân một bóng
Má thường ra đứng tựa hiên nhà?
Trông về thành phố mong hằng bữa
Như thuở con còn dệt gấm hoa?
Ðể nghe tàu hụ còi inh ỏi?
Ðể thấy con về mái lá xưa?
Ðể được nhìn vóc hình con trẻ?
Ðể lo từng nắng sớm chiều mưa?
Má đã vì con khổ một đời
Chắt chiu năm tháng sức mòn vơi
Tám lăm năm đã trôi qua tóc
Nên trắng màu mây giữa cõi người.
Con biết lần đi là vĩnh biệt
Nhưng không dám để lệ nhoà mi
Má khuyên, “mạnh dạn và can đảm
Lưu luyến buồn thương… chẳng ích gì!”
Má muốn cho con vững bước đi
Muôn trùng xa cách chẳng sầu bi
An tâm gây dựng đời tươi sáng
Dù biết riêng mình khóc biệt ly!
Má ơi, lại một lần xuân nữa
Con đã không về mái lá xưa
Ðể nghe lời Má – Ôm chằm Má
Sưởi ấm yêu thương lúc tuổi già.
Tết nay con biết Má mòn trông
Ngồi ngắm dòng sông nước lớn ròng
Xin gởi Mẹ hiền lời tạ tội
Nguyện cầu sống mãi với non sông.
Houston, 15-10-1998

MÁ CỦA CON
Kính viếng Hương linh MÁ của con
Má của con đã chết thật rồi sao?
Con tự hỏi trong bàng hoàng sửng sốt
Bên nầy đại dương cách nửa vòng trái đất
Giọng báo tin nghe đứt quãng từng cơn.
Má của con tám mươi chín tuổi hơn
Tám mươi chín năm làm người cõi thế
Tám mươi chín năm đắm chìm bao dâu bể
Tám mươi chín năm – chớp mắt buông xuôi!
Má của con đi trọn một kiếp người
Ðã in đậm lòng con muôn vàn dấu ấn
Từ tuổi thơ đến những ngày mãn tận
Má chỉ làm dân ruộng rẫy bình thường
Má của con – một bà Má miệt vườn
Chơn chất thật thà nói năng bộc trực
Má không thích đãi bôi lừa lọc
Nên dạy con hãy ngay thẳng làm người.
Má của con sau trước một lời
“Ăn chắc mặc dày” – châm ngôn cuộc sống
Mặc thế sự “giả, chân” biến động
Vẫn một đường đi tới chẳng núng nao!
Má của con đã chết thật rồi sao?
Con tự hỏi và lòng mình chùng lại
Có thể nào đâu, mới hôm nao Má hỏi:
“Con không thể về thăm Má sao con?”
Má của con – từ góc nhỏ quê hương
Ðang mòn mỏi đợi thằng con xa xứ
Nhìn nước lớn ròng đếm nỗi sầu tư lự
Trông con bặt tăm qua màu mắt lập loè.
Má của con – thui thủi giữa trưa hè
Rọc lá chuối, cắt lá sen đem bán
Lấy công sức mình đổi gạo cơm thời hạn hán
Nuôi đàn con thơ suốt năm tháng chiến tranh.
Má của con không quen nếp sống thị thành
Không quen cảnh ăn sung mặc sướng
Cứ chân đất đầu trần quanh năm đồng ruộng
Uống nước lóng phèn ăn rau cháo muối dưa.
Má của con tần tảo sớm trưa
Nhưng vẫn muốn các con mình vươn tới
Vẫn muốn con mình thoát đời tăm tối
Ðừng giống mẹ cha sống cảnh quê mùa.
Má của con dạy lễ nghĩa ngàn xưa
Qua kinh nghiệm bản thân đơn giản
Con cảm nhận từ thâm sâu cuộc sống
Ðạo đức làm người trong cõi nhân sinh.
Má của con đã gầy dựng đức tin
Khiến lòng con hoài hoài kiêu hãnh
Trong vũ trụ kỳ quan lấp lánh
Trái tim Mẹ hiền – Má của con ơi!
Má của con lồng lộng cả khung trời
Con như thấy vầng hào quang toả rộng
Bên nầy bờ đại dương nhà nhiều tầng soi bóng
Ðâu che được tầm con nhìn Má vượt trên cao.
Má của con chết thật rồi sao?
Má đã phủi tay giã từ nhân thế
Má còn hỏi “Sao con không về thăm Má?”
Như mỗi lần con điện thoại về nhà?
Má của con giờ đã về cạnh bên Ba
Ba với Má sống đời đời miên viễn
Từ phương xa con viết lời đưa tiễn
Má hãy xót thương nhận lấy chân tình.
Má của con như thuở bình sinh
Hãy tiếp dạy khuyên bao điều ân nghĩa
Con nhớ mãi ân sâu của Má
Suốt cả cuộc đời dù bão loạn mưa cuồng.
Má của con – Má tôn kính yêu thương
Con ân hận không thể về bên Má
Giây phút cuối cho vơi lòng hoài trông, hả dạ
Má của con – Má của con ơi…
Viết nhân 21 ngày Má mất
Houston 14 tháng 2-2002

“ Má của con đã về cạnh bên Ba
Ba với Má sống đời đời miên viễn…”
(Ảnh Ba Má chụp tại Xóm Chài tháng 3/1973)
![]()


About this entry
You’re currently reading “LỄ VU LAN MÙA BÁO HIẾU,” an entry on PHAN THANH GIẢN-ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN THƠ, CALGARY, CANADA
- Published:
- 09.02.09 / 12am
- Category:
- Tin tức bài vở mới cập nhật, Văn học, nghệ thuật
Comments are closed
Comments are currently closed on this entry.