TRUYỆN NGẮN

BÔNG
HỒNG
VÀNG

RoseGarden9

truyện ngắn

DIỄM PHƯỢNG
(Houston – Texas USA)

Ngôi chùa nằm lẫn khuất trong những hàng cây rợp lá, lối vào rải đá trắng phau chạy dài và thẳng tắp giữa hai vòng rào hoa kiểng dẫn đến cửa chính của ngôi chánh điện là bậc tam cấp. Ðã ba năm rồi nơi đây vẫn không có sự đổi thay, tôi trở lại thành phố nầy theo chu kỳ hàng năm đúng ngày giỗ của Hạnh Tiên, người con gái từ giã cuộc đời khi tuổi nàng còn quá trẻ đã được gia đình để hình thờ trong chùa.

Sau khi đốt nhang và lạy Phật ở chánh điện xong, tôi đi vòng bằng lối cửa hông bước vào căn biệt thất dành riêng hương khói cho những vong linh. Một góc khuất khiêm nhường tấm hình của Hạnh Tiên vẫn đặt ở vị trí đó, đôi mắt như biết cười của nàng sao mà đằm thắm trong tôi một nỗi đau đến thắt cả tim. Rút sợi nơ đỏ lấy ra từ bọc nylon một bông hồng vàng, tôi cắm trước tấm hình của Hạnh Tiên với những lời thì thầm nghẹn ngào:

- Ðây là bông hồng thứ 3 anh tặng cho em…

Thoắt hiện trước mắt như thấy được nụ cười sung sướng của người con gái trong hình, tôi không cầm nổi những giọt nước mắt trong nỗi đau xót thật lặng lẽ âm thầm: “Cuộc đời nầy anh đã tự làm lỡ duyên mình, nếu có kiếp sau mong được mãi mãi yêu em!”.

Khi Hạnh Tiên vào hãng làm chung ca, nhìn dáng dấp nhỏ nhắn của cô gái tự nhiên tôi thấy mến và hơi buồn cười, bởi vì với thân hình liễu yếu mong manh đó liệu sẽ làm được việc gì để giúp tôi ? Ðiều suy nghĩ thật trái ngược lại, Hạnh Tiên rất cần mẫn, siêng năng, tính tình lại dịu dàng mềm mỏng nên không bao lâu chúng tôi trở nên thân thích. Nhỏ hơn 6 tuổi do đó Hạnh Tiên thường gọi tôi là “Anh Bình” và ngược lại vì cô gái có dáng dấp quá nhỏ nhắn, nhỏ nhắn đến đỗi mọi người gọi trại tên nàng là “Hạt Tiêu” để diễn tả sự nhỏ bé đó. Mặc nhiên chấp nhận một cái tên ngộ nghĩnh như vậy, Hạnh Tiên chẳng có gì phiền giận, trái lại đôi lúc chính nàng cũng tự xưng là “Hạt Tiêu” với “Anh Bình”.

Thật sự không biết chúng tôi đã bắt đầu chơi thân với nhau từ lúc nào, chỉ vì thời gian về sau mỗi lần thấy hai đứa xuất hiện trong những cuộc đi chơi chung với bạn bè thì mọi người liền gán ghép chúng tôi là một đôi. Trai chưa vợ, gái chưa chồng nếu có bồ bịch nhau cũng chỉ là chuyện thật bình thường thôi, hơn nữa tôi không phải là già lắm, tuổi ngoài ba mươi càng tạo cho người đàn ông một phong thái trầm lặng, chững chạc mà phần đông con gái rất ưa thích hình tượng về mẫu người nầy. Không chối bỏ sự cảm mến đối với Hạnh Tiên, nhưng về tình yêu quả thật tôi hoàn toàn không đặt cho đối tượng của nàng. Tôi thường đính chánh những hiểu lầm của bạn bè cũng như của những người trong hãng và riêng về phía Hạnh Tiên tôi cũng không muốn có sự ngộ nhận như vậy. Không hiểu sao Hạnh Tiên có vẻ buồn tuy đôi lúc nàng cũng gạt phắt đi những lời gán ghép của họ. Thường ngày đi làm trong hãng, tôi và Hạnh Tiên đứng chung một máy nên sinh hoạt gần gũi, có điều kiện quan tâm, giúp đỡ nhau hơn. Nhất là tôi luôn gánh vác công việc rắc rối, nặng nề cho cô gái. Ngược lại, Hạnh Tiên chăm sóc thức ăn, nước uống cho tôi. Hầu như giờ ăn trưa nào của hai đứa, Hạnh Tiên đều lo chu đáo, đảm đang như người nội trợ trong gia đình, khiến một người đàn ông độc thân như tôi cảm thấy thật thoải mái. Thậm chí có hôm trong người không được khoẻ, làm việc uể oải Hạnh Tiên cũng chăm sóc, hỏi han. Biết tôi bị bệnh cô gái moi trong xắc tay lấy viên thuốc và ly nước đưa buộc tôi phải uống. Có lần vui miệng tôi hỏi :

- “Hạt Tiêu” giống bác sĩ quá. Có điều chưa “khám bệnh” mà dám cho thuốc không biết trúng bệnh không đây ?

Hạnh Tiên nheo mắt cười :

- Vậy mới là “bác sĩ” hay, “bệnh nhân” của “Hạt Tiêu” chỉ độc nhứt có một thứ bệnh thôi.

Tôi ngạc nhiên :

- Bệnh gì ?

Hạnh Tiên ôm bụng cười :

- Thì “nhỏng nhẻo” đó !.

Lần tôi bị accident trong hãng do máy móc trục trặc, nên sự cố xảy ra: ngón tay trỏ bị cắt chảy rất nhiều máu. Hạnh Tiên hốt hoảng lấy bông băng, thuốc sát trùng cầm máu vết thương cho tôi mà nước mắt của nàng tuông rơi từng giọt. Không hiểu sao thấy sự lo lắng của cô gái mà tôi vẫn có thể thản nhiên giễu cợt :

- Chưa bị cụt ngón tay mà “Hạt Tiêu” sợ gì ?

Ðôi mắt còn đọng những ngấn nước chưa kịp lau sạch, Hạnh Tiên nhìn tôi trách móc :

- Có đau không ? Sao còn cười giỡn được ?

Tôi bật cười lớn :

- Mình đứt tay mà người khác lại đau, cái đó mới ngộ, không mắc cười sao được ?

Hạnh Tiên nhìn tôi trân trân, không hiểu sao lúc đó tôi đã quay mặt đi một cách hết sức thản nhiên, dường như đối với cô gái trong lòng mình chưa thể hiện dấu hiệu gì gọi là cảm xúc.

Hằng năm vào ngày valentin’s hãng có thông lệ tặng quà cho nhân viên, nam công nhân thì được một bông hồng nhung, còn riêng phía nữ là gói kẹo. Có lẽ bông hồng cho nam nhân viên để họ mang về tặng lại vợ hoặc người yêu trong ngày lễ tình nhân, một phong tục kiểu cách của người tây phương. Hạnh Tiên thấy tôi cầm đoá hồng nhung quá đẹp, cô gái luôn miệng trầm trồ rồi đeo theo gợi ý đổi kẹo lấy hoa. Nhưng tôi đã từ chối, dường như có chút gì hụt hẫng làm cho Hạnh Tiên buồn hiu. Thật ra chẳng phải tiếc gì một bông hồng nhung đó, tôi cho luôn Hạnh Tiên cũng được đâu cần gì trao đổi. Có điều nguồn dư luận đang gán ghép sự quan hệ của hai đứa nên tôi tránh tạo thêm sự hiểu lầm của mọi người cũng như không muốn cô gái ngộ nhận thế thôi. Tôi nghĩ có lẽ Hạnh Tiên hiểu rõ tính cách của loại hoa hồng, đó là một lời tỏ tình hay nhứt của người con trai mượn hoa để nói thay mình. Bởi vậy sự từ chối trao bông hồng cho Hạnh Tiên ngầm để cô gái hiểu tình yêu trong lòng tôi không phải là nàng. Hạnh Tiên rất thông minh, thoáng một chút là biết vị trí trong tim người con trai không có chỗ dành cho mình thì nàng vội vàng khoả lấp bằng nụ cười vui :

- Nói chứ em không thích hồng nhung đâu, trông nó rực rỡ quá, bản tính hiền hoà của “Hạt Tiêu” có lẽ hợp với hoa hồng vàng hơn, phải không anh Bình?

Tôi nheo mắt nhìn cô gái trêu chọc :

- Hoa hồng vàng có tính cách thầm kín, “Hạt Tiêu” có điều gì đang che giấu phải không ?

Hạnh Tiên giảy nãy kêu lên :

- Anh Bình vô duyên chi rứa tề.

Nhại giọng Huế của nàng thật dễ thương, tôi bỗng nhận ra có nét gì rất duyên dáng ở người con gái nầy. Làm việc gần gũi với nhau một thời gian, sự gắn bó mật thiết đã trở nên thân tình, cho nên đối với Hạnh Tiên tôi vẫn luôn dành cho nàng sự chăm sóc đặc biệt của một người anh hơn là một người con trai cho một người con gái. Thái độ rõ rệt của tôi có lẽ Hạnh Tiên nhận biết, đôi lúc cũng thoáng trên đôi mắt của nàng có chút gì buồn bã. Nhứt là thời gian gần đây khi nghe tôi nói về Ánh Ánh, người con gái đã được gia đình và cả tôi chọn lựa thì tính tình của Hạnh Tiên trở nên trầm lặng hơn. Ba má Ánh Ánh và ba má tôi quen thân nhau từ hồi còn ở Việt Nam, qua Mỹ gặp lại tình thân của hai gia đình vẫn không thay đổi, còn có phần tiến triển hơn do sự kết hợp hôn nhân cho hai chúng tôi. Quen Ánh Ánh không bao lâu tôi bị sắc đẹp của người con gái nầy mê hoặc, có lẽ vì vậy mà bản thân tôi cũng như gia đình đã không kéo dài giai đoạn tìm hiểu nhau, tiến đến việc thành hôn một cách nhanh chóng. Phải công nhận Ánh Ánh xuất hiện trong thời điểm rất thích hợp vì gia đình đang tính toán chuyện trăm năm cho thằng con trai cả, họ nghĩ chẳng hiểu sao đã ngoài 30 tuổi rồi mà vẫn còn phòng không đơn chiếc. Lúc đầu thấy tôi và Hạnh Tiên quấn quít thân mật với nhau cả nhà đều vui mừng chờ đợi ngày được uống trà cô dâu. Nhưng thời gian trôi qua vẫn không có dấu hiệu gì để tiến tới hôn nhân, gia đình mới truy hỏi ráo riết. Dĩ nhiên sự phủ nhận của tôi đã chứng tỏ tình cảm giữa hai đứa không có gì, nên lần nầy họ thật sự tấn công Ánh Ánh. Dẫu sao sắc đẹp của một người con gái cũng là tác động tâm lý rất mạnh đối với người đàn ông như tôi, bởi vậy mọi vấn đề khác lúc nầy đều trở thành không quan trọng.

Thời gian sau nầy mặc dù có người yêu, tôi vẫn liên lạc bình thường với Hạnh Tiên, nghĩa là thỉnh thoảng vẫn đưa cô gái đi chơi chung với bạn bè, vẫn xuất hiện bên cạnh nàng một cách thân mật. Nói chung với cá nhân tôi thì giữa hai đứa không có gì thay đổi. Nhưng riêng Hạnh Tiên dường như cô gái có phần dè dặt khác hơn trước. Không hiểu tôi có đáng trách không trong sự vô tâm của mình như vậy đối với một người con gái đã tha thiết yêu tôi ? Có lẽ chính điều nầy đã đeo đẳng, dày vò trong nỗi đau của tôi về sau.

Hôn lễ của tôi và Ánh Ánh được tổ chức vào mùa xuân, thời gian chuẩn bị cũng không có gì bận rộn vì hai gia đình quen biết nhau nên mọi sự dễ dãi cảm thông là điều thuận lợi, tốt đẹp nhứt cho đôi trẻ. Mặc dù người nhà tôi cũng như bản thân tôi đều không có lên tiếng nhờ cậy nhưng Hạnh Tiên vẫn tình nguyện đến nhà làm giúp mọi việc, từ chuyện sửa sang trang hoàng nhà cửa đến khâu gói những mâm trà, bánh, hoa quả để đi qua đàng gái đón dâu. Phải thầm công nhận Hạnh Tiên rất khéo tay, và kỹ thuật mỹ quan của nàng rất khá, thu vén, dọn dẹp, hay cắt tỉa, bày biện… tất cả mọi thứ qua tay của Hạnh Tiên đều trở nên duyên dáng, tươm tất không chê vào đâu được. Chỉ có hai ngày đến phụ giúp đám cưới mà má tôi rất thích Hạnh Tiên, Bà đã nắm lấy tay cô gái một cách trìu mến :

- Thôi làm con gái của Bác đi, Hạnh Tiên ?

Có lẽ do thức suốt hai đêm bên nhà tôi nên buổi sáng chuẩn bị đón dâu Hạnh Tiên ngã bệnh không đi được. Nhìn nước da hơi tái xanh và gương mặt mệt mỏi của cô gái, tôi đâm ra lo lắng :

- Anh đưa “Hạt Tiêu” đi bác sĩ nghe ?

Hạnh Tiên lắc đầu gượng cười :

- Có sao đâu, uống thuốc xong sẽ hết ngay thôi.

Rồi để tôi thật sự yên lòng, nàng nói vui :

- “Hạt Tiêu” không có chết đâu mà anh sợ.

Sắp đến giờ đi đón dâu nhưng tôi vẫn không muốn rời Hạnh Tiên, ra vô lẩn quẩn bên nàng nói hết chuyện nầy đến chuyện khác, có lúc pha trò trêu chọc cho nàng cười thật rộn rã. Tôi không hiểu nỗi tâm trạng của chính mình thế nào nữa, có phải giây phút thiêng liêng của một đời người trong chuyện trăm năm mà tôi quyết định chọn lựa có sai lầm hay không ? Tại sao người con gái thân thiết, gắn bó như vậy mà thời gian trước tôi đã phủ nhận tình cảm với nàng bây giờ như có ma lực nắm níu bước chân của tôi thật khủng khiếp ?

- Tới giờ rồi anh Bình chuẩn bị đón dâu đi ?

Tôi nhìn Hạnh Tiên, phát hiện trong đôi mắt nàng có hai ngấn nước. Cô gái quay mặt đi và hối thúc một lần nữa. Trước khi bị đám phù rể chạy đến lôi kéo tôi còn nói thêm với Hạnh Tiên lời dặn dò trìu mến :

- Nằm đây nghỉ chứ không có ngồi dậy làm gì hết nghe chưa “Hạt Tiêu” ?

Không trả lời cũng không nhìn tôi, Hạnh Tiên kéo chiếc mền phủ lên mặt.

Sau tuần lễ nghỉ làm ở hãng lo đám cưới, tôi trở lại công việc bình thường của mình, gặp Hạnh Tiên ở parking niềm vui chợt đến trong tôi một cách khó tả. Chúng tôi vẫn duy trì sự quan hệ bạn bè với nhau nhưng bằng linh cảm tôi mơ hồ hiểu được Hạnh Tiên không còn là cô bạn gái hồn nhiên của ngày nào. Những giờ làm việc bên nhau trôi qua thật lặng lẽ, ngay cả buổi ăn trưa, Hạnh Tiên thường đưa ra lý do phải ăn chay nên tránh ngồi chung với tôi. Không hiểu sao những lúc sau nầy tôi cũng trở nên trầm lặng, ít nói, và sự buồn bã chợt đến với tôi thường hơn. Ðôi khi đang cặm cụi làm việc bỗng dưng muốn đưa mắt tìm kiếm dáng dấp nhỏ nhắn quen thuộc của người bạn gái một thời rất gần gũi mà giờ đây sao nàng thường lảng tránh tôi ?

Thành hôn với Ánh Ánh chưa được bao lâu, tôi bàng hoàng sửng sốt khi phát giác ra một điều người con gái đẹp đẽ, duyên dáng được chọn làm bạn trăm năm đó hoàn toàn không hiểu được tôi, nàng đã mang vào cuộc sống vợ chồng một tâm hồn thật là xa cách. Ánh Ánh có bạn bè riêng, những nhu cầu giải trí của nàng không thích hợp với tôi. Do đó tuy là vợ chồng mới cưới nhưng chúng tôi ít đi chơi chung. Vậy mà đối với Ánh Ánh cũng không quan trọng, tôi có cảm giác dường như nàng kết hôn để có lý do bước ra khỏi gia đình một cách hợp pháp vậy thôi. Ðời sống ở Mỹ rất dễ đẩy con người xa nhau hơn do công việc của mỗi người không trùng lắp thời gian và nhất là những điều suy nghĩ của họ là hai mũi tên ngược. Ánh Ánh ít quan tâm đến chồng, thậm chí có hôm đi làm về bị sốt, tôi chờ đợi nàng hỏi một câu để có dịp nhìn thấy nét mặt lo âu và sự săn sóc của người đàn bà bên cạnh mình. Nhưng buồn thay Ánh Ánh mãi nói chuyện điện thoại với bạn, tôi bỏ vào phòng nằm bực bội rồi ngủ thiếp luôn đến sáng ngày sau thì nàng đã đi làm rồi. Những lúc như vậy tự dưng khiến tôi nghĩ tới Hạnh Tiên, từ viên thuốc đến chiếc áo ấm nàng luôn nhắc nhở cho tôi không được quên. Có khi biết tôi bệnh mà lười uống thuốc, Hạnh Tiên phải đích thân lấy đưa chờ tôi uống xong nàng mới bằng lòng. Thường cô gái bị tôi trêu :

- “Hạt Tiêu” ơi, thuốc đắng quá, anh nhả ra đó…

Tôi giả vờ dùng lưỡi đẩy viên thuốc, Hạnh Tiên nhăn mặt :

- Nuốt vào đi, em cho cục kẹo.

Tôi suýt cười nôn ruột vì bản tính thật thà của nàng, lúc nào cũng nghĩ sẽ dỗ ngọt được người khác. Ðến khi hiểu được tình yêu là sự gắn bó tuyệt vời như vậy thì đã muộn màng rồi, đường đời hai lối rẽ biết đến bao giờ mới có giao điểm phải không Hạnh Tiên ? Những đêm thật buồn không ngủ được, tôi ngồi dậy phone cho nàng, muốn nghe giọng nói bên đầu giây của người con gái đó, nhưng chuông đổ từng hồi mà không có người bắt phone. Tôi biết giờ nầy Hạnh Tiên ít khi rời khỏi nhà, có lẽ nhìn trong ID Card thấy tên tôi nên nàng không chịu lên máy, một sự trốn tránh thật đau đớn cho cả hai. Lần khác tìm đến nhà vào ngày nghỉ cuối tuần nhưng Hạnh Tiên lánh mặt trong phòng không ra tiếp, tôi ngồi thẫn thờ nơi ghế salong nói chuyện không đầu không đuôi với người nhà của nàng rồi thất thểu ra về. “Hạt Tiêu” bé nhỏ của anh Bình ơi ! Tại sao em làm như vậy ? Có phải em muốn đày đọa anh cho hả lòng oán giận ?

Nhớ hồi lúc trước bạn bè trêu chọc gán ghép hai đứa tôi, Hạnh Tiên than thở :

- Bị họ hiểu lầm là “bồ” anh mai mốt em hết lấy chồng ?

Rồi như vui miệng, nàng chợt hỏi :

- “Hạt Tiêu” sẽ trở thành cô gái già lúc đó anh Bình chịu cưới hôn ?

Tôi thật vô tâm, thản nhiên nói đùa lại mà không nghĩ đến nỗi đau của nàng :

- “Hạt Tiêu” già thì “cay” lắm, anh chẳng ham đâu !

Hạnh Tiên nhìn tôi bật cười :

- Thì ra anh Bình “chê” “Hạt Tiêu” xấu xí, em cũng chẳng cần, ở vậy sướng hơn…

Vừa nói nàng vừa vội vã quay lưng đi có lẽ vì vậy mà tôi không kịp thấy giọt nước mắt rớt xuống vai áo của Hạnh Tiên. “Ðã xa lắm rồi phải không em những tháng ngày thật gần gũi, em bây giờ đâu còn là hạt tiêu của anh Bình nữa, trong gang tấc lại hoá ra nghìn trùng…”.

Công việc làm ở hãng của tôi bây giờ trở nên tẻ nhạt và nhàm chán, Hạnh Tiên đã xin đổi qua làm ở khâu khác, nên hai đứa rất ít gặp nhau. Ðôi khi tôi nấn ná ở parking chờ Hạnh Tiên ra để trao đổi với nàng đôi câu, có lúc cũng chỉ để nhìn rồi thôi. Thời gian sau nầy Hạnh Tiên gầy quá, dáng dấp đã nhỏ nhắn giờ trông nàng càng nhỏ nhắn hơn. Tại sao tôi lại phát hiện tình cảm của mình đối với Hạnh Tiên quá muộn màng như vậy ? Tại sao valentin’s day năm đó tôi lại từ chối tặng bông hồng nhung cho nàng ? Tại sao Ánh Ánh xuất hiện trong thời gian quá sớm cho tôi phải chọn lựa lầm lẫn trong đời nầy kiếp nầy ? Ôi ! biết bao nhiêu cái “tại sao” khiến tôi không đủ can đảm đối diện với chính mình. Nếu có thể kéo được thời gian tôi xin một lần trở lại valentin’s day để trao tặng cho người con gái bé “Hạt Tiêu” đoá hoa hồng nhung rực rỡ và trân trọng nói với nàng rằng : “Hạnh Tiên ơi ! em mới thật sự là người anh yêu !”.

Một sáng mùa đông còn mờ hơi sương, tôi lầm lũi bước vào hãng làm việc cho một ngày đầu tuần. Như thói quen đưa mắt tìm kiếm bóng dáng người con gái vẫn thường lẫn trốn, tôi gặp chị bạn chung shift với Hạnh Tiên báo tin nàng đã xin nghỉ hãng rồi.

Tôi lặng người và cảm thấy nhói đau ở buồng ngực, chuyện rồi cũng phải đến thế nầy thôi, có điều không ngờ nó lại quá mau như vậy. Thời gian sau nầy Hạnh Tiên cứ lẫn trốn tôi hoài, càng ngày thấy nàng trở nên buồn bã và tiều tụy. Có một lần hai đứa đụng mặt nhau ở phòng ăn, lợi dụng lúc chưa có ai tôi kéo tay Hạnh Tiên để hỏi chuyện, nàng khổ sở nhìn tôi lắc đầu rồi vụt bỏ chạy đi. Bất chấp sự hiện diện của mọi người, tôi bám theo Hạnh Tiên ở hành lang buộc nàng phải đứng lại.

- Tại sao em tránh mặt anh ?

Hạnh Tiên bối rối nhìn xung quanh, giọng nàng muốn khóc :

- Em chịu đựng hết nổi rồi, anh… đừng hỏi gì nữa.

Thấy đôi mắt Hạnh Tiên đỏ au, tôi xót xa lặng lẽ quay đi, nếu đứng thêm một giây nữa có lẽ đến tôi cũng không đè nén nổi cơn thổn thức của lòng mình. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra ? Trong một hoàn cảnh như vậy tôi không muốn tạo thêm sự éo le ngang trái cho đời người con gái đáng thương đó. Thật vậy, nếu không dằn lòng tôi sẽ ôm lấy Hạnh Tiên trước mắt mọi người thì thật tội nghiệp cho nàng. Dẫu sao Hạnh Tiên cũng có giá trị của người con gái đâu thể làm kẻ thứ ba trong hạnh phúc của người. Có lẽ chính Hạnh Tiên đã nghĩ tới viễn ảnh đó và đâm ra sợ hãi nên âm thầm bỏ ra đi ? Tìm đến nhà nàng, tôi gặp má Hạnh Tiên, nhận từ bà một phong thư dán kín, nói là của đứa con gái nhờ trao lại cho tôi. Khuôn mặt thật buồn, Bà cũng chẳng thêm một lời than thở. Thẫn thờ trở về nhà, tôi tự nhốt mình trong phòng riêng để đọc thư nàng, chỉ vỏn vẹn có mấy dòng ngắn ngủi nhưng sao buồn và cay đắng quá Hạnh Tiên ơi !

“Ðời nầy kiếp nầy chẳng mong gì sum họp thì hãy coi như không hề quen biết, Hạnh Tiên chỉ là một đứa con gái xấu xí vô duyên, anh Bình đừng nhớ đến mà làm gì ! Chọn giải pháp ra đi của Hạnh Tiên là mong anh tròn hạnh phúc. Có lẽ mãi mãi em cũng giống như là một loài bông hồng vàng câm nín phải không anh ? Hạnh Tiên”.

Nhận được tin trễ muộn từ gia đình nàng, tôi bàng hoàng đến chết lặng đi khi họ nói với tôi là : “Hạnh Tiên không còn nữa !” . Ðau đớn tận cùng tôi điên cuồng lái xe đến nơi thì thân thể của người con gái năm xưa đã biến thành tro bụi. Mọi người trong gia đình của Hạnh Tiên đứng vây quanh với bao nhiêu giọt lệ ngắn dài, vừa thoáng thấy sự hiện diện của tôi má nàng lao đến ôm chầm lấy nức nở :

- Bình ơi ! Hạnh Tiên bệnh nặng có lẽ biết không sống nổi nên một hai đòi trở lại thành phố nầy, Bác muốn tìm cháu nhưng nó không cho…

Tôi gục đầu nghẹn ngào :

- Hạnh Tiên bệnh ra sao vậy Bác ?

Má Hạnh Tiên sụt sịt kể lễ :

- Em nó bị bệnh tim bẩm sinh, bởi vậy lúc nào cũng xanh xao gầy yếu. Thời gian đi làm hãng thì sức khoẻ đỡ lắm, vui vẻ yêu đời lắm. Bác rất mừng không ngờ… vì chuyện tình cảm với cháu không được suông sẻ nên Hạnh Tiên mới bỏ đi, trở bệnh hơn tháng nay thôi mà ra nông nổi… thật tội nghiệp cho con gái của Bác, Bình ơi !

Tôi đau đớn lại càng đau đớn hơn khi hiểu ra một điều : Hạnh Tiên đã che giấu căn bệnh với tôi, nàng không muốn nhận sự thương xót và có lẽ cũng không muốn mọi người nhìn mình bằng đôi mắt xẻ chia điều bất hạnh. Tuyệt vọng với mối tình đầu đời của người con gái, Hạnh Tiên đau khổ bỏ thành phố ra đi mang theo căn bệnh hiểm nghèo làm sao có thể đương đầu nổi mà không hao mòn hơi sức, vò võ thân gầy đến thành tâm bệnh lìa đời?

“Hạnh Tiên ơi ! Thôi em hãy yên giấc, cuộc đời nầy chỉ còn lại riêng anh với tất cả nỗi đau trong một kiếp người, buồn thay tình yêu đẹp đẽ nhứt của người con gái yếu đuối như em đã thoáng chốc trở thành tình hận thiên thu !?”.

Houston, 7 tháng 5-1997

DIỄM PHƯỢNG
(Trong GIỮ LẠI CHO ÐỜI MỘT CHÚT HƯƠNG,
Ðại Học Ðông Nam xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1998)

a
RoseGarden3yenlabusinesscard211-300x171


About this entry