NỖI MÌNH CUỐI NĂM
SỔ TAY TRANG NHÀ
_________________________________________________________________
Trần Bang Thạch
NỖI MÌNH CUỐI NĂM

Cuốn lịch của năm Kỷ Sữu đang mõng dần. Không còn bao lâu nữa tờ lịch cuối sẽ bay đi. Chợt nghĩ đến thật nhiều điều. Có những điều – thật nhiều điều – mơ mơ, hồ hồ, không rõ tên, không định hình, định tướng. Nghĩ đến cuộc sống trước mặt? Nghĩ tới con, tới cháu, bà con quyến thuộc, thân hữu bạn bè? Nghĩ tới một quê hương ở xa? Nghĩ tới ngày về hưu? …Tất cả những điều này mình đã nghĩ nhiều rồi, nhiều ngày, nhiều năm rồi; đâu phải đợi đến những ngày năm cùn tháng tận này, bây giờ.
Vậy thì mình đang suy nghĩ điều gì? Có phải bắt nguồn từ một bài cổ thi vừa đọc được?
Nhân giai dục đắc trường niên thiếu
Vô ná bài môn bạch phát thôi
Nhất hướng phá sầu, sầu bất tận
Bách phương hồi tị lão tu lai
Trên đây là 4 câu đầu của bài Đường thi thất ngôn bát cú Tuế Vãn Tự Cảm của nhà thơ Vương Kiến (751-835). Bài thơ do 1 vị thầy cũ của Nhóm Thơ Thẩn Cho Vui của thầy trò chúng tôi gởi tới và thầy cũng đã cắt nghĩa từng câu và dịch toàn bài, 8 câu. Cá nhân tôi trước đây có đọc vài bài thơ của Vương Kiến nhưng chưa thấy bài này; hay đã thấy nhưng đọc vào những hoàn cảnh không gian, thời gian không thích hợp để tạo nên ấn tượng, kéo theo sự suy nghĩ của mình. Thầy Phạm Khắc Trí ơi, những ngày gần cuối năm và gần cuối đời của thầy lẫn trò mình, thầy đã giương cung nhả ra mũi tên Tuế Vãn Tự Cảm và bản dịch Nỗi Mình Cuối Năm làm trúng tim nhiều người. Phải là nhiều người vì đã có thơ phụ họa từ Hoa Kỳ, Việt Nam, Pháp, Úc…
Nỗi Mình Cuối Năm
PKT (Cuối năm Kỷ Sữu 2010)
Trẻ mãi suốt đời ai chẳng muốn,
Nhưng sao ngăn được tóc sương pha.
Sầu đong vô tận bao giờ cạn,
Già tránh trăm phương vẫn cứ già.
Những ngày cuối năm thường khiến cho người ta đếm tuổi và có những nỗi lo bâng quơ, cả những nỗi buồn mông lung. Nỗi mình cuối năm. Phải rồi! Những ngày này mình đã nghĩ nhiều đến nỗi mình, điều mà trước đây mình chưa hề nghĩ, hay nghĩ một cách rất lờ mờ khi cái tuổi của mình còn xanh, hay ngay cả lúc nó tròm trèm, trên dưới sáu mươi. Bây giờ thì mình đang lần mò bước qua mấy chặn đường đi đến cái đích “cổ lai hi” thì những câu thơ ” Sầu đong vô tận bao giờ cạn” bay đến, ghim ngay vào cái bầu tâm sự của mình. Hỏi sao mà không suy nghĩ?
Cái trẻ thì không thể giữ mãi, cứ đi đi, được thôi. Vạn vật trên trái đất nầy có cái gì là không lão hóa. Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh. Tóc sương pha thì cứ pha cho bạc trắng. Tóc bạc, da mồi chỉ sự sống lâu. Cái già muốn đến thì cứ đến, “cổ lai hi” mà! Chỉ có cái sầu là coi mòi không ổn. Có mấy ai càng già càng vơi cái sầu? Hình như cái sầu và cái lo ở tuổi già là anh em họ. Ai cũng muốn lánh xa cặp bài trùng này mà xem ra chẳng dễ. Càng già càng lo. Càng lo càng sầu. Tâm sầu bạch phát. “Nỗi mình” là ở đây. Cái lo cho mình có đó mà như đang ở đâu đâu, mênh mang trời đất, nó chạm vào tỉ tỉ nơ-rôn của mình bất cứ lúc nào, cho nên nó vô tận, nó cứ đầy. Nhiều cái sầu không tên không tuổi, không hình không tướng là vậy.
Hôm qua nhận một lá thư dài của một thầy cũ gởi từ Aulnay, Pháp quốc. Thầy viết: ” Sống qua cái tuổi 60, được năm nào coi như được trời cho năm đó, kể như được thêm “bonus”. Thầy đã được “bonus” hơn chục năm rồi, còn các em chắc cũng được vài ba năm. Những năm “bonus” mình chỉ cần sống lành, sống đẹp, sống an lạc, thảnh thơi…Thầy tin tưởng ở “nhân quả”, mình gieo nhân tốt thì sẽ gặt hái được quả tốt”.
Nghĩ cho cùng cái sầu của mình là do cái lo. Lo cho mình thì ít mà lo cho người thì nhiều. Sống lành, sống đẹp là cách sống hai chiều: Lấy cái Nhân để sống lành cho người là đem về cái Quả nhãn tiền, chính là cái đẹp, cái an lạc, thảnh thơi cho mình. Sống như vậy thật không phải là dễ.
Biết là “Sầu đong vô tận bao giờ cạn” nhưng vẫn cứ nghĩ tới cái nỗi mình. Tuổi sắp thêm, sắp thêm “bonus” mà bao nhiêu cái lành, cái đẹp mình sẽ làm được đây trong những năm tháng tới để tạo cái nhân?
Cuối cùng, có lẽ sự lo nghĩ cuối năm – nỗi mình- là ở đó.
Nhưng trước mắt: Xin kính chúc mọi người hưởng được nhiều Niềm Vui, nhiều Hạnh Phúc và nhiều ơn phước của đất trời.
Cuối năm Kỷ Sữu 2010
TBT
About this entry
You’re currently reading “NỖI MÌNH CUỐI NĂM,” an entry on PHAN THANH GIẢN-ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN THƠ, CALGARY, CANADA
- Published:
- 02.05.10 / 10am
- Category:
- Tin tức bài vở mới cập nhật, Văn học, nghệ thuật
Comments are closed
Comments are currently closed on this entry.