THƯƠNG TIẾC

THƯƠNG TIẾC ANH PHAN ĐĂNG TRỰC
candle

Đau lòng tôi quá Trực ơi

Ngậm ngùi thương tiếc bạn rời trần gian

Rụng thêm một chiếc lá vàng

Cây Đoàn Phan lại bàng hoàng xót xa

Lớp xưa dòng phấn chưa nhoà

Nhớ lời gỉang ấm bay qua tháng ngày

Học trò mãi nhớ ơn thầy

Tận tâm giảng dạy hao gầy tấm thân

Nửa đường bỗng gãy gánh trần

Tang gia lệ đổ mùa xuân chậm về

Cần Thơ giọt nắng sầu chia

Hàng cây lặng đứng bên hè phố thương

Nén nhang thắp khói buồn vương

Cầu linh hồn bạn sớm nương Vĩnh Hằng

Quên đi bao bước trầm thăng

Bụi trần rũ sạch vào vầng trăng thanh

Thành kính phân ưu.Trầm Vân


About this entry